THƯ GIẢN

XEM GIỜ

Voõ Thaïch Sôn 0914 975 333

LỜI CHÚC CỦA CHỦ NHÀ

MÈO XEM XIẾC

MỜI BẠN ĐẾN THĂM

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Chào khách quý

    105 khách và 0 thành viên

    CÁC BẠN CỦA TÔI

    HÌNH ẢNH LƯU NIỆM

    KỈ NIÊM HÀ NỘI

    Tài nguyên dạy

    ĐIỂM TIN GIÁO DỤC

    WEBSITE HỮU ÍCH

    • ( Website hữu ích)


      )
    • ()

    BÁO MỚI ĐÂY !!!

    Ảnh ngẫu nhiên

    Long_Me__Tran_Manh_Tuan_NCT_12634165130724062500.mp3 Mauchuvietbangchuhoadung.png Chucmungnammoi2013_ngayxuanlongphuongxumvay.swf Bannertet2013.swf Sntrungkien.swf Thiep_moi_sinh_nhat_Thanh_Nghi.swf He2012.flv Thieunu.swf Flash_thiep13.swf TinhDatMinhPhuong.mp3 Thu_gian_cuoi_tuan.swf Le_hoi_Yen_Tu.jpg Le_hoi_den_Giong_Soc_Son_Ha_Noi.jpg Le_hoi_choi_trau_Hai_Luu.jpg Hoi_Xoan_tu_7__10_thang_Gieng.jpg Le_hoi_Ba_chua_Kho.jpg Hoi_chua_Keo.jpg Hoi_chua_Keo_ngay_14_thang_Gieng.jpg MONY_TIEN.swf

    Văn bản pháp luật

    Văn bản CĐĐH Chính phủ
    Văn bản Bộ Giáo dục

    E - LEARNING

    CUỘC THI HỒ SƠ BGĐT

    Sắp xếp dữ liệu

    Enter

    Chào mừng quý vị đến với Website Võ Thạch Sơn.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > THƯ GIẢN - GIẢI TRÍ > Truyện cười >

    Vợ chồng tếu

     Tôi luôn ghi nhớ câu nói rất ý nghĩa trên và thường có thói quen chép lại các khoảnh khắc, những câu đùa vui của hai vợ chồng để khi có nỗi buồn khó bày tỏ, tôi lại giở ra đọc, cảm nhận rằng nụ cười  luôn quẩn quanh bên mình.  

    - “Đi đám cưới  nhà lão Hùng về, bà Hoa đùa anh: “Ông thích đi bộ nhỉ, chịu khó cuốc bộ về nhé!”. “Không, đừng làm thế! Chở tôi về bằng xe máy  cho nhanh, tôi nhớ vợ tôi lắm!”.  

    - “Vợ chồng mình là một cặp đôi  lý tưởng trong công ty  anh đấy, ở tít trên cao không ai với tới!”. Vợ hấp háy mắt khấp khởi mừng thầm, giả bộ hỏi lại: “Là sao ạ?”. “Anh Minh bảo bọn mình hay chập mạch nên đứng tít trên trạm biến thế, ai mà với cho nổi”.  

    - Vợ thỏ thẻ: “Bạn anh có ai chê em lười, vụng về và chậm chạp không?”. “Không, ai dám bảo em thế, họ chỉ nói là em rất lười, quá vụng về và vô cùng dờ dệt thôi”.  

    - “Này, anh có muốn mẹ anh quý mến và thương yêu em không?”. “Có chứ, tất nhiên!”. “Vậy anh chăm nỉ non tâm sự với mẹ và nhớ phải kể tốt và khen em nhiều nhiều vào”. Chồng chẹp miệng: “Mẹ anh tai hơi kém, chỉ có mắt là tinh thôi”.  

    - Vợ mắt mơ màng hồi tưởng lại: “Anh nhớ hồi mình đi du lịch  Hà Giang  không, mẹ nhắc em cảnh giác, cẩn thận kẻo bị bán sang Trung Quốc  đấy”. Chồng giãy nảy: “Là do mẹ không được nhìn cái mặt buồn thiu của anh hôm ấy, phải mang món hàng ế về đó thôi. Đi buôn em bị lỗ chổng vó, ngốc thật!”.   

    - “Em không hiểu lắm, sao bạn bè  của anh và của Thắng nhà mình lại cứ gọi nó là Thăng?”. Chồng ậm ừ không muốn trả lời, vợ cố gặng hỏi, chồng bực quá gắt lên: “Anh là Thành, gọi nó là Thăng. Thành Thăng đọc ngược là Thằng Thanh, mà em biết Thanh là ai rồi đấy, sốt ruột”. Vợ phải nín cười đến tím cả mặt, khổ thân bố chồng!   

    - “Hồng bạn em đang được chồng giao cho nhiệm vụ bất khả thi. Chồng nó ước nó sinh cho ông ấy một đứa con kháu khỉnh, thông minh  nhưng lại phải giống ông ấy”. “Ừ Khó thật đấy! Tốt nhất em bảo Hồng là thương lượng với chồng, để tách từng nhiệm vụ đó ra sẽ dễ thực hiện hơn. Đứa đầu kháu khỉnh, thông minh  còn đứa sau giống bố”. Hai vợ chồng nhìn nhau cười nghiêng ngả. 

    -Chồng cắn cắn móng tay, điệu bộ rất chi là “thảo mai”, giọng nịnh bợ:“Bố em năm vừa rồi sao Thái Dương chiếu mệnh có khác, tống được ngayquả bom tấn ế ẩm đi. May sao nhà anh đỡ luôn được”. “Vâng, bố cũng losuốt từ năm ngoái cơ, ra vào thơ thẩn, mắng em: Hạng mày, đứa nào vớphải chắc cũng dạng chả ra gì”. “Hừ, “chống cháy” cho em, không cảm ơnlại còn bị nói móc...”. “Xí, em đầy người theo chỉ tội chưa chấm thôi”.“Ối giời, vợ mình cao giá ra phết. Giờ ai mà đến đây nhận là người yêucũ của em anh “dâng cụ 100” ngay”. “Khinh nhau quá!”. “Khinh đâu, anhcảm ơn nó vì đã đá em nên giờ anh mới cuỗm được chứ!”.  

    -Thi thoảng bất chợt chồng lại hỏi: “Em thử nghĩ xem có phải là sự tàitình của tạo hoá không nhé, việc anh lấy được em ý mà, sao anh may mắnthế chứ, tự dưng con cá rán lại nhảy đến chỗ con mèo mù”.   

    -“Ngăn tủ này em cất nhật ký và các thư riêng, cấm anh động vào!”. Chồngbĩu môi: “Yên tâm! Ai dám nhìn vào cái đại hội giun bò, giá đỗ nhảy múatrong đó, cận thị thì thuốc thánh không chữa nổi”.  

    -“A, vợ đi chợ về rồi! Hôm nay mẹ nó cho cán bộ ăn gì nào?”. “Gà, bò vàbí đỏ”. “Nhiều thế!”. Hí hửng ngó làn. Hic, ra là xúc xích bò và ba quảtrứng gà.  

    -Sau chuyến về quê, chồng giữ bộ mặt lì lì bảo vợ: “Mẹ thật, kéo anh vàomột góc rồi dỗi: “Ra là giờ hàng “ngoại” luôn có giá hơn hàng “nội”,anh về nhà vợ làm gì mà chả về đây?”. Vợ cũng bức xúc không kém: “Bố cũng đùa đùa thật thật bảo em: “Hàng “nội” giờ có mác Việt Namchất lượng cao rồi, hàng “ngoại” ra rìa”. Bố mẹ cứ nói mát vợ chồngmình, trong khi bận, nào có về được nhà ai. Làm sao đây?” Chồng hàihước: “Dễ lắm, chả về đâu hết, ở lại đây đi chơi cho khoẻ!”. 

    Có một người bạn đời luôn biết hài hước, bông đùa thì những gánh nặng áocơm trong cuộc sống  nhẹ vơi đi khá nhiều. Tôi nhớ câu chuyện về mộtngười, đã khắc niềm vui của mình lên vách đá để nó mãi trường tồn, cònviết nỗi buồn lên một bờ cát để sóng biển và gió cuốn nhanh đi, khôngcần nhớ đến. Tôi biết, ai cũng có những phút giây hạnh phúc  được tôđiểm cẩn thận, khắc ghi trân trọng trong trái tim mình. 

    ST


    Nhắn tin cho tác giả
    Võ Thạch Sơn @ 20:32 01/12/2009
    Số lượt xem: 826
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến